NGƯỜI TỬ TẾ

“Đây không phải một bài viết quảng cáo, chỉ là nếu gọi Xe ôm công nghệ nghe lại rất khiên cưỡng”

Cuối năm, do vài sự nhầm lẫn rất đúng bản chất, tôi tự nhiên thấy mình đứng lêu hêu ở Nhà hát lớn và điện thoại thì ko còn một vạch pin để đặt Grab.

Vẫy mấy taxi, đều bảo không chạy theo đồng hồ. Tôi đơn giản là không thích như thế, luôn ghét những trò khôn vặt móc ngoặc.

Thế rồi lên 1 chiếc 7 chỗ, khi bác tài quát: Ơ chả chạy theo đồng hồ thì chạy theo gì?

Đoạn đường 4km, câu chuyện của bác tài đảo lộn mọi suy đoán của tôi về nghề taxi, về sự lấn lướt của các App đặt xe, về công việc, về tiền, về tích lũy.
Đấy là 1 người đã lái taxi 16 năm, chỉ cho 1 hãng, chỉ ăn lương chứ ko góp tiền mua xe, và tin rằng sự tử tế quyết định tất cả.

Tôi lái tử tế, đối xử với khách tử tế, chăm sóc xe tử tế, quan hệ đồng nghiệp tử tế, thì tôi phải sống được chứ?

“Tử tế thì phải sống được chứ?” – câu hỏi hay câu khẳng định. 53 tuổi, người lái xe ấy vần vô lăng 10 tiếng mỗi ngày, 6 ngày mỗi tuần, kiếm khoảng 12 triệu mỗi tháng, nuôi 2 con học đại học, và cực hài lòng với nghề nghiệp của mình.

Đa phần người rộng lượng luôn hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống

Chúng tôi xuống xe, bác tài mở cửa xách hộ tôi túi xách lên vỉa hè. Rồi ông cẩn thận trả lại tôi Bốn Nghìn, vì Anh đã phải đi cước đắt rồi (cước 7 chỗ đắt hơn 4 chỗ). Đấy là cuốc xe cuối cùng của năm ngoái.

Tôi đã luôn cố gắng tử tế, nhưng không được như người lái taxi kia, tôi không yêu công việc của mình cho lắm – chí ít là đôi khi. Đôi khi, tôi nghĩ mình không còn phù hợp với việc gì, kiểu suy nghĩ phức tạp và phải nói là ít nhiều toan tính.

Nhưng thực ra có thể cuộc đời rất đơn giản là, cứ Tử tế thì kiểu gì cũng sống được.

Nguyễn Đại – sưu tầm và chỉnh sửa

,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.